"Sao tự dưng lại phải đi?"
Giản Trường Sinh thoáng thắc mắc, nhưng khi thấy sắc mặt Trần Lăng và Tôn Bất Miên đều vô cùng nặng nề, hắn bỗng như nhận ra điều gì đó:
"Ồ~ Tôi hiểu rồi. Khoan đã, thế chẳng phải có nghĩa là..."
Nếu người ngoài cửa là Bạch Dã, gã hoàn toàn có thể mở cửa vào ôn chuyện với nhóm ba người Trần Lăng. Thế nhưng gã lại không làm vậy, mà chọn cách âm thầm nhét một lá bài tây vào.




